Nếu đúng như những gì mà Đàm Vĩnh Hưng bộc bạch thì vị sư thầy kia còn còn gì để kính trọng nữa!

» Nguyên văn bức thư của Mr. Đàm

"Kính gửi đến sư thầy Thích Đồng Trị và sư thầy Thích Minh Tuệ cùng các vị chân tu có tên trong danh sách thầy Thích Đồng Trị gửi thư.

Đàm Vĩnh Hưng đã đọc những gì thầy phân tích (theo suy nghĩ của riêng thầy). Con chỉ muốn thưa chuyện thật ngắn gọn với thầy rằng, nếu đủ bình tâm và suy nghĩ để hỏi xem khán giả có cho phép hay không thì con đã không thực hiện điều đó rồi. Xưa nay con không bao giờ phân biệt Thiên Chúa giáo hay Phật giáo. Bản thân con đã giúp rất nhiều những ngôi chùa nghèo tại Việt Nam, và có thể nói rằng con làm những điều cho các nhà chùa còn nhiều hơn các nhà thờ nữa. Những ngày Phật Đản hoặc khánh thành chùa mới, hoặc những lễ hội khác, khi các chùa cần thì con đã luôn có mặt và chưa bao giờ dám đòi hỏi bất cứ một quyền lợi nào.

Nếu thầy biết được sự thật của câu chuyện mà con vẫn giấu để giữ gìn cho sư thầy áo nâu kia, thì chắc ngài sẽ có những suy nghĩ khác. Vì con không muốn nói ra, khi nói ra thì lời hứa bảo vệ vị sư kia của con sẽ trở thành vô nghĩa. Nhưng vì các ngài đã nói như thế, thì con buộc lòng phải nói lại một lần để mọi người hiểu con hơn.

Sự thật lúc đó, con định quay sang hôn lên má của vị sư thầy đó. Nhưng chính sư thầy áo nâu đó là người chủ động đưa môi ra và có ý yêu cầu con phải thực hiện lời hứa ban đầu. Trong đêm đó, sư thầy áo nâu ấy còn nói những câu không thể nào chấp nhận được đối với một người bình thường chứ đừng nói là người khoác áo nâu sòng. Đại loại như, vị sư đó nói với mọi người là mình có hai trang facebook với nick là ‘Kechano’ và ‘Mông bự’, rồi còn nói đêm nay chắc phải đi khách, rồi còn nói: Tuy là đi tu chứ không ăn chay…

Đây là những lời nói rất thật và hàng trăm phóng viên cũng như khán giả sẵn sàng làm chứng điều này, có cả băng hình ghi lại toàn bộ sự việc. Thử hỏi, nếu là một người được đào tạo, dạy dỗ từ những gì nghiêm ngặt, quy chuẩn, liệu có buông những lời như thế không ạ. Làm sao thầy hiểu hết việc nhiều người gọi điện chửi rủa, hăm dọa mạng sống của con, dư luận lên tiếng lên án con trong suốt thời gian qua đã gây những chấn động tâm lý với con như thế nào.

Con thiết nghĩ, phàm làm con người thì khó có thể vẹn toàn và hoàn hảo, con đã nhìn ra cái sai của mình là đã thiếu bình tĩnh và bản lĩnh để xảy ra cơ sự như thế, mặc dù không hề cố ý.

Như trong thư đã nêu, con cũng có quyền im lặng thì mọi chuyện giữa con với các thầy cũng sẽ dừng lại. Nhưng con đã thấy trách nhiệm của mình, đã lên tiếng, đã nhận hết lỗi về mình trước dư luận, con biết mình đã sai và cầu mong nhận lại sự rộng lượng sự bao dung, rộng lượng từ các cơ quan chức năng, Phật tử và từ khán giả của mình.

Con cũng hiểu sự nóng lòng trước cảnh đồng môn của mình đang bị xử phạt, nên các thầy mới mổ xẻ và phân tích và gửi cho hàng trăm hàng ngàn lá thư điện tử, để cố tình cho mọi người thấy con giống như hiện thân của ác quỷ vậy.

Nhưng xin thầy hãy rộng lượng và nhìn nhận lại mọi điều sau khi nghe con kể lại toàn bộ sự thật. Con đã không muốn nói ra những điều này, vì con không muốn mọi chuyện xấu thêm, vì dù thế nào, con cũng là người có lỗi, dù là không cố ý khi hành động.

Còn một điều nữa con muốn nói với thầy, dù là Chúa giáo hay Phật giáo, không có một đạo nào dạy con người làm ác, làm sai, làm bậy cả. Mỗi khi đi ngang qua bất kỳ một ngôi chùa nào, con cũng đều tự cúi đầu chào, nhất là Mẹ Quan Âm Bồ Tát.

Kính chúc thầy gặp nhiều sức khỏe, bình an.

Con - Một tín đồ công giáo, luôn biết kính sợ thần thánh hay Phật pháp chứ không ngạo mạn, hỗn xược như đã bị hàm oan.

Đàm Vĩnh Hưng”.

Nguồn: Tiền Phong Online | ỐcKhùng sưu tầm

k0 notes